Quả hạch là từ chỉ chung các loại quả có hạt cứng ở giữa như mận, đào, nectarine, và đặc bi
ệt không thể không kể đến anh đào (cherry). Năm đầu tiên ở Sydney, tôi chết mê chết mệt các loại quả này. Mua về hoặc trộn chung với sữa chua hay trữ trong tủ lạnh ăn dần. Về Việt Nam nghỉ hè, đến khi qua lại chuẩn bị năm học mới cũng là lúc quả hạch sắp hết mùa. Nhìn những gì còm cõi sót lại, tôi đành ngậm ngùi chờ đến tháng cuối năm.Rồi mùa hè cũng đến. Còn nhớ những ngày đầu hè ngồi ở Martin Place, tôi đã "dứt" gần 1kg anh đào mua ở sạp trái cây ven đường cho bõ thời gian chờ đợi. Ăn riết cũng chán, thế là tôi quyết định đi theo đoàn đến Young hái anh đào, cũng là cách tận hưởng không khí đồng quê nước Úc.
Nằm ở hướng tây nam bang New South Wales, Young được biết đến như thủ phủ anh đào của nước Úc với thung lũng vàng ươm dưới nắng, bao bọc bởi đồi núi và hoàn toàn cách xa nhịp sống đô thị hiện đại ở Sydney. Sau một hồi đi loanh quanh trong thị trấn nhỏ này, điều thú vị nhất mà chúng tôi nhận ra là ở Young hầu như không có người gốc Á. Và nghệ sĩ đường phố hầu như dễ dàng bắt gặp ở khắp các con đường chính.
Không hiểu sao tôi luôn
có những xúc cảm kỳ lạ mỗi khi tình cờ lướt ngang qua tiếng đàn guitar mộc mạc ven đường. Không phải thương xót hay đồng cảm, chỉ là chút quen thuộc khi nghe lại một giai điệu bỏ quên, một chút mới mẻ ở bản phối mới hay chỉ đơn giản là cảm nhận sự chân thành trong từng lời hát - ở Young cũng không là ngoại lệ.Đi ngang qua một cửa hàng quần áo, tôi sững người khi thấy cô gái bước ra từ hộp kính, mỉm cười mời thưởng thức quả anh đào đỏ rói. Không phải nói quá, nhưng món quà của cô gái Úc tóc vàng, mắt xanh, đẹp như thiên thần ấy là quả anh đào đủ độ chín và ngọt nhất từ đầu mùa đến giờ mà tôi được ăn. Vì đất, vì người hay vì cả hai?! Tôi cứ bần thần không rõ.
Đi về hướng trang trại, khi những hàng anh đào thẳng tắ
p, xanh mướt lá dưới nắng chang chang của mùa hè hiện ra, tôi đã không giấu được cảm giác háo hức được tự tay hái quả anh đào như bảng quảng cáo viết tay "Pick your own” ngay lối vào. Cây anh đào không quá cao, chỉ cần đứng dưới đất đã có thể hái được.Cũng giống như vườn trái cây ở Việt Nam, chỉ những quả anh đào hái trong xô mới cân ký tính tiền, còn lại thì ăn thoải mái. Anh đào bán ở siêu thị đắt gấp đôi có lẽ vì tính thêm công hái và vận chuyển, vả lại biết bao giờ mới có anh đào ăn thoải mái trong vườn thế này. Vì vậy tôi cứ tay hái miệng nhai đến khi nào không còn phân biệt được cây nào ngọt, cây nào chua mới thôi.
Trên đường về lại Sydney, khi những cánh đồng rơm vàng rực, xa xa là bầy cừu nhởn nhơ với cuộc sống thanh bình ở Young dần bỏ lại phía sau, không chút bận tâm về quãng đường dài năm giờ ngồi xe sắp tới, tôi lục lọi trong trí nhớ những gì đã thấy.
Về những trái anh đào chín đỏ.
Về hương vị mùa hè ngọt ngào đọng lại hay nụ cười của cô gái đồng quê lưu luyến bước chân, chờ đợi thời gian lạc bước đi, để những hình ảnh ấy xảy đến với tôi.
Một lần nữa...
Bạn muốn tìm kiếm: Du học nhật bản |Du hoc Nhat Ban





