Chính Sách Văn Hóa Úc

Chỉ mục bài viết
Chính Sách Văn Hóa Úc
chinh-sach-van-hoa-uc
Tất cả các trang

 1.    Giới thiệu chung về đất nước
Úc là đất nước xinh đẹp, thuờng được biết đến như một trong những châu lục, với những vùng sa mạc rộng lớn, với những ngôi nhà cùng với những khu vườn haltoa rực rỡ, những thành phố hiện đại, những bãi biển nổi tiếng thế giới. Úc gồm 6 bang và 2 vùng lãnh thổ. Hai vùng lãnh thổ chính là Lãnh địa Bắc Northern Territory và Lãnh địa Thủ đô  Australia Capital Territory hay ACT. Lãnh địa ACT cũng kết hợp với một vùng lãnh thổ riêng biệt nằm trong New South Wales gọi là Lãnh địa vịnh Jervis Jervis Bay Territory đóng vai trò là căn cứ hải quân và cảng biển cho thủ đô
Diện tích: 7.686.848 Km2, dân số: 18,52 triệu, thủ đô: Canberra, ngôn ngữ chính thức: Tiếng Anh, Quốc Khánh: 26/1/1788, tín ngưỡng: Tin lành, đơn vị tiền tệ: Đôla Úc
Thể chế chính trị: Quân chủ lập hiến nghị viện, Nữ hoàng Anh cũng là nữ hoàng của Úc.

 2. Mô tả chung về chính sách văn hoá

Úc không có một bản kế hoạch chi tiết về chính sách văn hoá quốc gia, dù là ở cấp nhà nước hay cấp liên bang (Chính phủ Liên bang) hay chính quyền của nhà nước.
Chính sách chung của chính phủ đã đưa ra một khuôn khổ khái quát về các mục tiêu văn hoá và việc cấp vốn hơn là việc quản lý và các côaltng việc phân bổ vốn được cấp giới hạn trong khả năng thực thi có thể. Các cơ quan văn hoá đã tính toán các đề xuất về việc thực thi các chính sách và chương trình hay cố vấn cho chính phủ về các ưu thế.
 
Kể từ khi công nhận các quyền của các tộc người thiểu số thì việc phát triển văn hoá của những tộc người này trở nên có tầm quan trọng trong những năm gần đây, chính sách của chính quyền đã nhấn mạnh sự đa văn hoá cả về chính sách và các cấp nghiên cứu.
Theo khuôn khổ này (thuộc chính phủ) thì hai mục tiêu (ẩn ý) của chính sách văn hoá ở Úc là: khuyến khích điểm nổi bật và tiếp cận văn hoá.
Hai khía cạnh sau xác định điểm nổi bật:
1.       Thành tựu về tài năng của các cá nhân, những người trội hơn hẳn những người khác ở mức thành tựu cao hơn trong một lĩnh vực cụ thể;
2.       Sự cố gắng của mỗi cá nhân vượt lên trên cả khả năng tốt nhất vốn có của họ qua sự tham gia trực tiếp, hoặc đánh giá trực tiếp một hành động cụ thể nào đó trong một lĩnh vực cụ thể.
Khuyến khích tiếp cận các giá trị văn hoá nhằm thúc đẩy nhân dân thưởng thức các giá trị văn hoá và ứng dụng chung vào cộng đồng. Nó cũng cung cấp các cơ hội để nhận biết và thực thi các chương trình của các nhóm đặc biệt.
Yếu tố thứ ba đang dần hình thành trong việc quan tâm đến văn hoá, nó được biểu thị bằng sự nâng cao về nhận thức tính độc đáo văn hoá quốc gia có ảnh hưởng trong cùng một thời điểm với các động lực của việc phát triển văn hoá.
 
3 .Cơ cấu quản lý và tổ chức

Trách nhiệm chính về các vấn đề văn hoá ở cấp Liên bang được trao cho Ban Môi trường, thể thao, nghệ thuật và các Hạt (DASETT).
Các bộ thuộc chính phủ và các ban ngành thuộc bộ khác cũng có liên quan đến các vấn đề văn hoá. Bộ Truyền thông có liên quan đến việc quản lý chính sách của chính phủ ở lĩnh vực phát thanh truyền hình và bao gồm cả các dịch vụ của các lĩnh vực văn hoá khác nhau. Các vấn đề về hình thái thuộc các lĩnh vực văn hoá và tộc người là phần trách nhiệm của Bộ Nhập cư và dân tộc. Bộ ngoại giao có một vai trò quan trọng trong các chương trình trao đổi văn hoá. Một số chính quyền qui định (xem chương III) chịu trách nhiệm về các lĩnh vực đặc biệt (các vấn đề về di sản, nghệ thuật, phòng trưng bày quốc gia, một cơ quan dịch vụ phát thanh truyền hình quốc gia) được Chính quyền Liên bang thành lập.
Các chính quyền trực thuộc nhà nước đã thông qua các chính sách bổ sung cho các chính sách của Chính quyền Liên bang. Mặc dù họ đã hợp tác việc này trong các chương trình phát triển văn hoá quốc gia, nhưng họ vẫn hướng sự tập trung của mình vào các vấn đề văn hoá thuộc những trách nhiệm của mình.
Một vai trò quan trọng trong việc phát triển văn hoá của chính quyền thứ ba ở Úc - đó là chíaltnh quyền địa phương. Gần đây chính quyền địa phương đã hạn chế nguồn tài trợ đối với các thư viện và các phòng trưng bày địa phương để tập trung đầu tư vào các lĩnh vực thuộc các loại hình nghệ thuật khác.
Có một vài tổ chức dựa vào vị trí đặc biệt của mình để khuyến khích sự tham gia của các cá nhân ngày càng nhiều vào nhiều khía cạnh của lĩnh vực văn hoá nhằm phát triển văn hoá một cách tốt nhất.
Trong một số trường hợp, các cơ quan chính của quốc gia được tổ chức thông qua trực tiếp bởi hiệp hội của các công dân có mối quan tâm đến vấn đề này. Quỹ tài trợ múa Ballê Úc và Nghệ thuật nhạc kịch Úc đều là những ví dụ thuộc thể loại tổ chức phi chính phủ này.
Một số các cơ quan văn hoá Úc (các tổ chức, các đại lí) có thể chọn theo loại thuộc chính phủ; hay thuộc phi chính phủ; Sau đây là danh sách với các mô tả ngắn về hầu hết các mối quan tâm liên quan đến việc này. Một số trong đó có quan hệ pháp lý với luật của chính quyền.
Ngân hàng nghệ thuật được thành lập vào năm 1980 nhằm vào hai mục đích đó là khuyến khích sự tiếp cận nhiều hơn vào Nghệ thuật đương đại của Autralia bằng cách làm nó có giá trị hơn dựa trên cơ sở cho thuê trưng bày công cộng và thừa nhận thành tựu của các nghệ sĩ Úc bằng cách mua các tác phẩm của họ.
Viện Nghệ thuật sân khấu quốc gia (NIDA) được thành lập vào năm 1958 dưới sự bảo trợ của Đại học Nam xứ Wales, Sân khấu Elizabethan của Úc và Uỷ ban phát thanh truyền hình Úc nhằm khuyến khích và nâng cao tầm hiểu biết và tầm thưởng thức kịch, opera, âm nhạc và các thể loại nghệ thuật về sân khấu khác bằng cách cung cấp các khoá đào tạo hướng nghiệp trực tiếp về sân khấu, điện ảnh, phát thanh và truyền hình.
Chương trình quyền vay mượn công cộng (PLR) được đưa ra vào năm 1974 và đã trở thành chương trình thường niên từ những năm 1975 – 76. Từ tháng 7 năm 1987, các điều khoản trong Luật vay mượn công cộng năm 1985 đã có hiệu lực. Đây là các mục tiêu hỗ trợ cho việc viết lách và xuất bản của Úc bằng cách đền bù một cách thích hợp cho các tác giả và các nhà xaltuất bản Úc về việc tự do sử dụng nhiều cuốn sách của mình trong việc mượn ở các thư viện công cộng.
Hội đồng Úc đã được Chính quyền thiết lập dưới Luật Hội đồng Úc năm 1975. Vì cơ quan cấp vốn và cố vấn nghệ thuật của Chính quyền các lãnh đạo quốc gia cung cấp việc phát triển nghệ thuật và cung cấp các chương trình hỗ trợ quốc gia. Trong khi đó việc xem xét đặc biệt của Hội đồng lại được chuyên tâm vào nghệ thuật mới và độc đáo của Úc, nó cũng là các công việc khuyến khích thêm nhiều công dân Úc trở nên quan tâm đến nghệ thuật và phát triển kiến thức, cả những thành tựu văn hoá của Úc ở trong và ngoài nước.
Uỷ ban Điện ảnh, là một cơ quan có quyền lực, được thành lập dưới Luật uỷ ban Điện ảnh Úc năm 1975, nhằm góp phần vào sự phát triển sự nhất quán nhưng cũng đa dạng của ngành sản xuất điện ảnh và truyền hình Úc và  nhằm thúc đẩy tính thương mại và các lợi ích văn hoá của các chương trình Úc ở trong và ngoài nước.
Công ty trách nhiệm hữu hạn Điện ảnh Úc, trước đây công ty này là một phần của Uỷ Ban điện ảnh Úc, các hoạt động khởi đầu như là một công ty thuộc sở hữu hoàn toàn của Liên Bang vào ngày mồng 1 tháng 7 năm 1988. Công ty này ủng hộ, sản xuất, quảng bá,  và phân phối các chương trình điện ảnh và truyền hình nhằm phục vụ mối quan tâm của quốc gia.
Phòng trưng bày nghệ thuật bắt đầu có dấu hiệu xuất hiện từ năm 1911 nhưng nó thực sự được chính thức thành lập như là một cơ quan có chức năng thì phải đến khi có lời công bố về Luật Trưng bày nghệ thuật vào năm 1975. Các mục tiêu của công ty này là gia tăng kiến thức, niềm cảm kích và tầm hiểu biết về các nghệ thuật thị giác và bằng cách này thì sẽ phát triển và duy trì Bộ Sưu tập của quốc gia về các tác phẩm nghệ thuật bằng tất cả các phương tiện thông tin đại chúng vượt qua cả những ranh giới về địa lý và hiện nay Bộ sưu tập này và các bộ sưu tập khác được giới thiệu trong nhiều chương trình ở Phòng Trưng bày và ở tại một nơi nào khác nhằm phục vụ niềm yêu thích, giáo dục và khuyến khích toàn thể dân chúng Úc.
Thư viện quốc gia Úc được thành lập theo việc công bố Luật Thư Viện quốc gia vào năm 1960, đây là một cơ quan được xem là một cơ quan chức năng riêng biệt. Trước năm 1901, công ty này là một phần của Thư viện quốc hội Liên bang. Đây là nơi bảo quản di sản văn hoá của người Úc thông qua việc phát triển và quảng bá các tài liệu thư viện thuộc bộ sưu tập quốc gia và là nơi đáp ứng các nhu cầu về thông tin tham khảo về xã hội Úc thông qua phát triển các dịch vụ thông tin và các bộ sưu tập của thư viện, cung cấp nhiệt tình việc tiếp cận với dịch vụ thông tin toàn quốc và thông qua đó tăng cường phát triển sự phối hợp các dịch vụ này.
Bảo tàng quốc gia Úc là một cơ quan chức năng của Liên bang được thành lập với sự hỗ trợ của các đảng phái chính trị theo Luật Bảo tàng quốc gia năm 1980. Các chức năng chính của bảo tàng là phát triển, bảo quản, trưng bày, nghiên cứu và phổ biến thông tin về bộ sưu tập quan trọng về lịch sử của quốc gia có liên quan đến thổ dân Úc, về lịch sử Úc từ năm 1788 và sự ảnh hưởng của người dân với môi trường.
Một nhóm nghiên cứu các hoạt động văn hoá của các cơ quan văn hoá cũng đang phát triển tốt. Những hoạt động này được nảy sinh từ mối quan tâm đặc biệt của cơ quan cụ thể. Uỷ ban phát thanh truyền hình Úc (dịch vụ về phát thanh truyền hình) và Trung tâm dịch vụ phát thanh truyền hình đặc biệt (các dịch vụ phát thanh truyền hình của dân tộc) đảm nhận việc nghiên cứu khán thính giả như là một chương trình phát triển và xây dựng chính.
 

4.Các công cụ của chính sách văn hoá

Hỗ trợ trực tiếp cho việc phát triển văn hoá của chính quyền Liên bang và Nhà nước là nguồn chủ yếu, nghĩa là các kế hoạch giảm nhẹ thuế của nước Úc dành cho các ý định về văn hoá cung cấp một lợi ích cố định cho đời sống văn hoá của Úc.
Các món qùa và các vật biếu tặng từ các tổ chức văn hoá đều được chính quyền Liên Bang khuyến khích thông qua việc cho phép một ít trong tổng số này được khấu trừ thuế thu nhập.
Không có nhiều ngân hàng thiết lập vốn cung cấp cho việc phát triển văn hoá và điều này cũng tương tự với các tập đoàn kinh doanh và chủ doanh nghiệp tư nhân, mà chỉ một số lượng nhỏ các quỹ tài trợ ủng hộ việc phát triển văn hoá. Điều nổi bật nhất trong những quỹ tài trợ này phải nói đến Quỹ tài trợ Myer, đây là quỹ đã cung cấp sự giúp đỡ hướng đến các dự án nghiên cứu và du lịch nước ngoài; và Quỹ tài trợ văn hoá Peter Stuyvesant - đây là quỹ tìm kiếm phát triển nghệ thuật của Úc; và Quỹ tài trợ Utah – với mục tiêu rõ ràng về việc quảng bá tính đa dạng của cộng đồng Úc và đã cấp một tỷ lệ đáng kể trong chi tiêu hàng năm đối với các dự án văn hoá.
Xét thêm tài liệu kinh nghiệm (tính thông kê) trong 15 năm qua thì tổng lượng chi của Liên Bang úc cho các vấn đề văn hoá đã tăng lên một cách đáng kể.
Tổng số tiền của chính quyền dành cho văn hoá trong những năm 1988 và 1989 gần 2 tỷ đô la. Đây là số tiền tương đương với 118 đô la cho mỗi đầu người và tương ứng với khoảng 17 % tổng lượng chi cho công cộng. Trong đó Liên Bang  úc đã cung cấp chính xác là một nửa (50.1%), còn chính quyền Nhà nước và các Hạt khoảng 35.4%, và các cơ quan chính quyền địa phương còn lại là 14.5 %.
Vì không có cơ quan trung ương chịu trách nhiệm về chính sách văn hoá ở cấp liên bang nên cũng không có hoạt động mang tính quy phạm (tập trung) chịu trách nhiệm về sự phối hợp các hoạt động văn hoá.
Pháp luật đặc biệt đã được chính quyền Liên Bang và Nhà nước thông qua nhằm thiết lập các cơ quan chức năng chịu trách nhiệm về các vấn đề có liên quan đến văn hoá ở các lĩnh vực văn hoá khác nhau.
 Việc Úc thông qua các quy ước về bản quyền quốc tế và việc thông qua tất yếu của luật bản quyền là yếu tố mạnh thêm của luật văn hoá (Dự luật bản quyền bổ sung vào năm 1988). Luật này được Bộ Nghệ thuật, thể thao và Môi trường, Du lịch và các Hạt quản lý vào năm 1988 và năm 1989, bao gồm cả những khoản sau có liên quan đến đời sống văn hoá:
1.       Luật Hội đồng Úc năm 1975;
2.       Luật Uỷ ban điện ảnh Úc năm 1975;
3.       Luật sửa đổi về Uỷ ban Điện ảnh Úc năm 1988;
4.       Luật trường phát thanh truyền hình, điện ảnh Úc năm 1973;
5.       Luật Uỷ ban Di sản Úc năm 1975;
6.       Luật Uỷ ban Du lịch Úc năm 1987;
7.       Luật Phá sản lịch sử năm 1976;
8.       Luật trưng bày quốc gia năm 1975;
9.       Luật thư viện quốc gia năm 1960;
10.   Luật bảo tàng quốc gia ở Úc năm 1980;
11.   Luật Bảo vệ di sản văn hoá lưu động năm 1986;
12.   Luật về quyền vay mượn công cộng năm 1985;
13.   Luật Bảo tồn các di sản thế giới năm 1983.



 

Đối tác

Du học Úc

Bạn biết Du Học Úc .edu.vn?
 

Lượng truy cập DuHọcÚc.edu.vn

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
Hiện có 30 khách Trực tuyến